Một ngày nữa là thi, 1h sáng mình ngồi xem cái này, vẫn cười tươi được :P

18 hours ago


Tình yêu như tiếng thơ, trôi vào cõi trời mơ
Mong chờ anh dấu yêu,từng đêm thương nhớ
Rồi đây anh sẽ đưa em vào vùng trời xanh ngát
Mây chiều đẹp như giấc mơ hiền hoà…


This song has been played 3 times.

1 day ago
1 note

Chẳng thể quẳng gánh lo đi mà vui sống!

Đoàn Công Lê Huy

.

1. Câu chuyện về chim én và dế mèn

Mùa xuân đất trời đẹp, Dế mèn thơ thẩn ở cửa hang, hai con chim én thấy tội nghiệp bèn rủ dế mèn dạo chơi trên trời. Mèn hốt hoảng. Nhưng sáng kiến của chim én đưa ra rất giản dị: hai chim én ngậm hại đầu của một cọng cỏ khô, mèn ngậm vào giữa. Thế là cả ba cùng bay lên.

Mây nồng nàn, trời đất gợi cảm, cỏ hoa vui tươi. Dế mèn say sưa.

Sau một hồi lâu miên man, Mèn ta chợt nghĩ bụng, ơ hay việc gì phải ta phải gánh hai con én này trên vai cho mệt nhỉ. Sao ta không quẳng gánh nợ này đi để dạo chơi một mình cho sướng hơn không. Nghĩ là làm, mèn há mồm ra.

Và nó rơi vèo xuống đất như một chiếc lá lìa cành.

2. Những đôi mắt bồ câu không ngây thơ

Năm ngoái trên chuyến bay từ Vientiane về Hà Nội, một tiếp viên hàng không nói với tôi về bài Dấu chân chim trên đồi Montmarte trên trang 3 Hoa học trò. Mỗi lần tới Paris sau những chuyến bay dài ngồi ngắm những bước chân bồ câu thanh thản ở đây, chị lại thương số phận tất cả những đôi chân Việt quê nhà.

Một em bé lớp 5 cũng đã biết lo sao sau hè được vào một ngôi trường tốt.

Một em bé lớp 2 bật cái quạt điện lên đã biết lo tốn điện.

Người già nhìn đàn kiến bò qua sông cạn mà lo mùa hạn hán. Nhìn nắng, nhìn mưa cũng lo mất mùa. Nỗi lo thiếu nước thiếu điện của xứ sở thấm vào từng cụ già từng đứa bé. Nhìn gánh bánh cuốn qua trưa nắng gắt, nhìn gánh tào phớ xế chiều chạm mưa dông, lòng ai không chợt buồn chợt lo. Ám ảnh về giấc mơ đêm, anh nhà báo mơ chị hàng rong xin mình cái nắp bút xanh đỏ về cho con mình làm đồ chơi, tỉnh dậy cũng thấy toát mồ hôi hột.

Đất nước khó khăn bàn chân ai không tất tả, đôi mắt bồ câu nào còn đươc mãi ngây thơ, trái tim ai không nhạy cảm với cuộc đời mưa nắng? Thiên tai rình rập, mùa màng bấp bênh, tai nạn giao thông, cần cẩu đổ, cây đè, núi đá sập, giá cả lên, chứng khoán sụt… Có phải vì vậy mà trí thức xứ sở này gần 700 năm trước đã biết đã biết lo trước nỗi lo thiên hạ, và vui sau nỗi lo thiên hạ?

Làm thế nào để quẳng gánh lo đi mà vui sống được đây? Chẳng lẽ cứ làm tiểu nhân đắc chí, cầm nắm xôi hềnh hệch cười…

3. Câu chuyện con chim Eneke

Cuộc sống khá lên một chút đã khuyên nhau “quẳng gánh lo đi” là người có ký ức mỏng, hoặc chịu sự cải biên của trí nhớ, như con dế mèn nọ. Bởi, không có sự lo lắng thì làm sao biết được kế hoạch của tương lai? Thiếu nghiêm túc, thiếu chuyên nghiệp, thiếu sự chuẩn bị, học tập và tu luyện thì sẽ không có bài bản, không có lộ trình, khác nào bịt mắt đi trên đường đi tới? Người Châu Phi có câu rất hay : ”Con chim Eneke bảo rằng, từ khi loài người bắn phát nào trúng phát ấy thì nó phải tập bay hoài mà không cần đậu.”

Vậy thì chúng ta hãy cảm ơn những âu lo, vì nó cho ta sự sâu sắc và trưởng thành.

1 day ago
9 notes

image

Tối làm bài tập có một bài lấy ví dụ trại dưỡng lão, tự nhiên mình nghĩ đến cái này.

Sáng ngủ dậy từ đầu tiên hiện ra trong đầu là ‘mì tôm’, từ thứ hai là ‘bánh ngọt’ và từ thứ ba là ‘trai dưỡng lão’ :))

Hôm trước mình đội mưa đi mua một thùng Hảo Hảo về, thấy rất bõ công đi xa, được ăn mì tôm đúng kiểu :D Xong chia cho flatmate mỗi đứa một gói, mình mình còn 26 gói :)) Sáng vào bếp thấy Jacques đứng hít hà trên bát mì bốc khói, mình nấu canh xong thì bạn đã ăn xong, bắt đầu đứng hỏi toàn kiểu, mày ôn đến đâu rồi, phần nào cần tao giúp không, hóa ra bạn quá cảm kích gói mì, mình nghĩ mất nửa phút rồi lại cho bạn thêm gói nữa =))

Nói thật là không đi xa thì cũng không biết trân trọng nhiều thứ, ví dụ cả đời mình ăn KFC chắc chưa đến 10 lần nhưng đi xa mới biết dù KFC Hà Nội ra làm sao thì vẫn ngon hơn ở đây chán. Tương tự, cứ khinh mì tôm đi, gói mì đầu tiên mình mua ở đây đã làm mình ăn liền mấy quả quýt mới thấy đỡ, dù mình chỉ ăn đúng hai gắp là đã bỏ…

Quay lại chuyện trại dưỡng lão, mình ngu si nhắn tin cho bạn hỏi, 27 cưới không, nó chửi mình điên :( đấy, thế là người mình giữ chỗ cũng chả còn :(

Mình bảo tiếp, tao ế mày cũng ế. Nó bảo, tao thể nào cũng hết ế sớm hơn mày.

Mình thấy thế cũng có tiềm năng đúng, nên lại nói ngọt, nhưng nhỡ mà ế mãi thì như nào, về sau có vào trại dưỡng lão ở với tao không?

Nó chốt, mày cứ xây được cái viện dưỡng lão xịn hơn cả khu Royal City đi.

Chơi với nhau hơn 15 năm rồi đấy….

Giời ơi, Đại Nhân ơi anh ở đâu :(

2 days ago
3 notes

Mixed feelings when seeing this.

I have this way towards all my favourites. I let them console me in moments of need, then quickly tuck them away, lest I would grow tired and exhausted of them, so that I wouldn’t need to find something else to replace.

The most beautiful lines for me were by Paustovsky. Whenever I feel bad, just this name and a minute of eye closing would be enough to lift me up. I never, for once, pictured the scenarios.

For Gatsby, I spent my most bewildered days digesting it, sometimes felt like it was my savior, some other time, it just ripped my soul further apart. But it has always motionless, colorless for me. Let alone Moulin Rouge-ish…

Intense revision while colds and coughes come and go as they please. But lovely housemates sharing with me the last bit of a chocolate cake or making me French/Italian sandwiches or pushing me to study just shove all the bad feelings away. I love you guys best!

2 days ago
1 note

Love Letter to Myself

Please don’t give up

Some other person would always envy you

The high expectations you set for yourself

Can only be your downfall

Don’t lose your way too early

For your journey contains far too many more lessons

You must remember your determination

For it’ll bring you the strength to go on

:)

3 days ago
1 note

"I’m lazy, never jogged for more than 2 days. I smoke, an act of damaging health. I’m straightforward, constantly offending others. I’m hot-tempered, not able to control my emotions. I’m impatient, especially with things not interesting to me. I feel confident and inferior, very contradictory. Facing my fans, I feel embarrassed. I’m not motivated, always thinking of vacations. I’m not obedient, even my parents don’t know what to do with me. I’m not an idol, please don’t worship me."

—Faye Wong

3 days ago
3 notes

Right, ‘but my life is meaningful’ ;)

No matter how I have gotten used to black suits, big offices, free coffee, acting smart and enthusiastic, still I felt my soul crushed bit by bit every occasion.

Oh, but why the long face…? ;)

6 days ago
1 note

"I discovered that my obsession for having each thing in the right place, each subject at the right time, each word in the right style, was not the well-deserved reward of an ordered mind but just the opposite: a complete system of pretense invented by me to hide the disorder of my nature.
I discovered that I am not disciplined out of virtue but as a reaction to my negligence, that I appear generous in order to conceal my meanness, that I pass myself off as prudent because I am evil-minded, that I am conciliatory in order not to succumb to my repressed rage, that I am punctual only to hide how little I care about other people’s time."

—Memories of My Melancholy Whores (Gabriel García Márquez)

1 week ago
3 notes
Boredom turned me into a cat stalker.
And the unusually low population of stray cats didn’t give room for my taste.
This cat was so thin and uncute. It kept turning its back on me.
Even rejected by stray cats… oh my self-worth…

Boredom turned me into a cat stalker.

And the unusually low population of stray cats didn’t give room for my taste.

This cat was so thin and uncute. It kept turning its back on me.

Even rejected by stray cats… oh my self-worth…

1 week ago
2 notes

Blue Theme by David